Trở ngại lớn nhất để tìm thấy sự thanh bình bên trong chính là bạn đã vội tin rằng có điều gì đó không đúng với những trải nghiệm hiện tại hay với cuộc sống của bạn. Điều đó rõ ràng phải không! Khi chúng ta tìm kiếm một trải nghiệm khác với những gì chúng ta có, ta sẽ không bao giờ hiện hữu trọn vẹn trong hiện tại.
Nếu cái này không như thế, nếu cái kia thay đổi.... thì tôi sẽ cảm nhận được sự yên bình. Thực tế, nếu bạn còn giữ suy nghĩ đó trong đầu, tìm kiếm hạnh phúc bên trong là điều không thể.
Bạn đã bao giờ nghe tới "những điều bạn ngoan cố giữ lại" chưa? Luôn chú tâm vào việc vứt bỏ những thói quen xấu hoặc cố gắng thay đổi nó trở nên tốt hơn, chúng ta mãi mãi sẽ coi hiện tại là không đủ tốt, từ đó trì hoãn hạnh phúc đích thực. Bất kể khi nào vẫn tồn tại sự phán xét hoặc tính ngoan cố, chúng ta sẽ không thể có được bình yên trong tâm hồn.
Tôi không biết có phương pháp nào tốt hơn vì vậy tôi vẫn duy trì cách tiếp cận này trong nhiều năm. Sửa chữa, hoàn thiện, thay đổi là chặng đường không điểm kết. Nếu chúng ta tập trung vào việc sửa chữa sai lầm, ta sẽ luôn luôn tìm ra nhiều sai lầm hơn. Và giả sử như khi bạn giải quyết xong đống bùng nhùng đó, bạn sẽ nghĩ "Mọi thứ đã êm xuôi... giờ tôi đã được phép hạnh phúc chưa nhỉ?". Tìm kiếm sự yên bình bên trong có mối quan hệ mật thiết với từ bỏ phán xét và quyết định trở nên hiện hữu như chính con người bạn.
Tôi đã khám phá ra một cách đơn giản hơn nhiều để tìm thấy hạnh phúc nội tại, ngay đây, ngay bây giờ, bất kì khi nào. Phương pháp có liên quan đến sự nhận thức.
Sự yên bình bên trong không đến từ việc cải thiện bản thân, nó đến từ sự chấp nhận bản thân.
Chúng ta được lập trình với rất nhiều niềm tin và ta không thể ngừng đặt ra các câu hỏi. Như "Nỗi buồn là một điều xấu" hay "Có gì đó không ổn với sự tức giận". Ai nói vậy? Chỉ là tiếng nói vọng lên trong đầu bạn. Và sự thực, đó KHÔNG phải cảm giác buồn chán có quyền lấy đi sự yên bình của bạn... đó chỉ là lời bình luận để nhắc nhở bạn điều gì đó không đúng. Điều kỳ diệu là bạn có thể cảm nhận nỗi buồn, sự phiền muộn, nỗi lo lắng mà vẫn cảm thấy hoàn toàn yên bình. Nếu không có phán xét thì vấn đề là gì?
Trước khi làm sáng tỏ được điều này tôi đã thấy rất chán nản. Giờ đây đôi lúc tôi vẫn cảm thấy chán nản buồn bã nhưng có điều gì đã đổi khác... Tôi không còn bị bủa vây bởi nó nữa.
Ví dụ bạn nói bạn cảm thấy xuống tinh thần. Đầu tiên, bạn có ý thức về cảm giác này và sau đó tiếng vọng trong bạn bắt đầu vang lên "Điều này thật tệ", "Tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi nó ư", "Mọi người đều ổn trừ tôi", "Có điều gì không đúng với tôi sao"...
Cảm giác này bản thân nó không có gì xấu. Nhưng những câu chuyện và tình huống ta dựng lên xung quanh cảm giác này chính là kẻ cướp mất sự thanh bình trong ta.
Ý thức là chìa khóa
Trở nên có ý thức hơn với những tiếng nói trong tâm trí sẽ tạo ra khoảng cách giữa bạn với tiếng nói tiêu cực đó. Thay vì nghĩ "Mọi thứ thật tồi tệ", bạn có thể nói "Aha, lại có một người bình luận đáng ghét trong đầu mình ... hắn được đấy!" Cảm nhận của bạn sẽ khác ngay.
Tìm thấy sự yên bình bên trong không phải là cố gắng thay đổi các suy nghĩ, cảm giác, cảm xúc mà là thay đổi mối quan hệ giữa bạn với tâm trí của bạn. Chúng ta tự do khỏi những gì ta hiểu rõ. Còn nếu sự thiếu thốn về cảm giác yên bình vẫn tiếp diễn, bạn có thể cho phép mình nói rằng "Kể cả thế mình vẫn ổn".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét