Ngày trước có người nói với tôi rằng: "Em đang bị nhân vật hóa bản thân thành người bất hạnh. Cứ như vậy mãi thì chẳng làm được trò trống gì đâu". Lúc đó chỉ cười cho qua, cái ngôn ngữ sao cố tình cường điệu và phức tạp tỏ ra nguy hiểm vậy trời?
Ngày trước bị bao vây bởi rất nhiều nỗi sợ: Sợ chết đói, sợ lạc đường, sợ nhện :v. Sợ bị bỏ rơi, sợ thất nghiệp, sợ thi trượt, sợ bị người khác coi thường.
Ngày trước cũng có nhiều thứ ngại: Ngại ra đường buổi tối, ngại nói chuyện với người lạ, ngại trang điểm, ngại chưng diện, ngại trở nên nổi bật.
Ngày trước nhìn quanh thấy toàn điều đáng ghen tỵ: Người giàu có hơn, người hạnh phúc hơn, người tài giỏi hơn, người hấp dẫn hơn, người cười đẹp hơn, người body chuẩn hơn, người nhiều bạn hơn, người có gấu có chó, người khéo léo hơn...
Ngày trước chả yêu nổi mình: không ổn định, không thích nói nhiều, hay nổi giận, chỉ thích làm không thích chơi...
Ngày trước, nhìn đâu cũng thấy sao mình chỉ được từng này mà không phải từng kia? Ai ném cho đống shit nào cũng ngồi gặm nhấm một mình, cố hiểu tại sao được tặng hẳn mấy bãi như thế ^^
Bây giờ, vẫn thấy sợ, vẫn thấy ngại nhiều thứ, thỉnh thoảng vẫn ghét mình ghê gớm bởi những tính cách chưa hoàn thiện, thỉnh thoảng cũng vẫn buồn khi bị ném shit vào mặt. Cơ mà chưa quá 1 ngày, nén tất cả bọn chúng vào một cái túi rồi đem đi đốt, hoặc ít ra chia cho người khác hưởng chung với :v. Hoặc nhìn thấy nhện thì rùng mình 1 phát rồi đi lấy chổi đập cho phát chết tươi :D.
Thấy tất cả là sự lựa chọn của mình!
Xã hội không trả công cho những nỗ lực, thời gian, sự nhiệt huyết, tình yêu và tiền bạc mà chúng ta bỏ ra. Họ chỉ trả công cho những giá trị mà chúng ta mang lại. Thế nên mới sinh ra câu chuyện nàng vật vã đau khổ vì yêu chàng hết mức mà không được đáp lại, trong khi những gì chàng cần chỉ là một đứa ngu - ngoan - dễ bảo và ngực to hơn một chút. Hay tiền bạc và danh vọng vẫn trôi về ví của ca sĩ, diễn viên, cầu thủ, người mẫu - những người chỉ cần lắc hông cười duyên trong 1 pose hình đã bằng vài năm làm lụng vất vả của các bác công nhân.
Hiểu được điều đó, nỗ lực tạo ra những giá trị mà xã hội cần, những gì họ không cần nhưng ta thấy yêu quí và trân trọng, hãy lựa chọn giữ lại cho riêng mình. Như việc mất nhiều công sức cho một công việc nào đó mà kết quả không như kì vọng, hãy giữ lại trải nghiệm, kinh nghiệm, sự trưởng thành và những mối quan hệ cho bản thân. Như việc cứ yêu thương rồi thất bại, hãy giữ lại sự nhạy cảm, trái tim nóng, sự khôn ngoan và bài học biết yêu bản thân mình.
Lựa chọn thưởng thức cuộc sống thay vì sống cho qua ngày! Sẽ rất khác nếu sẵn sàng gác công việc lại một bên, đến 1 vùng đất mới, ngồi bên 1 người bạn thuở nhỏ, nhâm nhi 1 ly cocktail có tên " I love you" và bồng bềnh trong nền nhạc jazz ngọt ngào suy ngợi. Nhìn ra cái vội vã hối hả của dòng người ngoài kia, mỉm cười rằng ta đang thưởng thức trọn vẹn nhất sự tĩnh lặng của cuộc sống. Không thể bằng lòng với cuộc sống tầm thường và buồn bã, không bằng lòng với việc ngày ngày cắp lap đến nơi làm việc, tối về lại phủ phục với cái lap thân yêu. Không thể bằng lòng với những quẩn quanh, những con người cũ, hoài niệm cũ,...
Lựa chọn sống có văn hóa thay vì chấp nhận những điều nông cạn. Lựa chọn cảm thấy biết ơn và tràn ngập yêu thương vào mỗi sáng thức dậy. Lựa chọn tôn vinh bản thân mình sau những cố gắng chỉ mình mình hay. Lựa chọn mua những bộ quần áo mới, trang điểm thường xuyên hơn và không quên những buổi gặp mặt với những người bạn đáng trân quí.

Hạnh phúc là giá trị lớn nhất cho cá nhân và xã hội!
Trước khi tạo ra điều gì đó lớn lao, ít nhất hãy trân trọng bản thân mình, cố gắng tạo ra giá trị, luyện tập sự hài lòng, hướng đến hạnh phúc và cảm thấy hạnh phúc. Cảm xúc tích cực sẽ lan truyền. Đó là điều có ích!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét